Hôn nhân

Khâm phục tình yêu của người vợ xứ Thanh: Cõng chồng về nhà đòi làm đám cưới

02/03/2019 09:43:47

Bỏ qua sự phản đối của gia đình và những dèm pha từ xã hội để cưới được người mình yêu, dù người đàn ông ấy không lành lặn, người vợ xứ Thanh này giờ đây khiến nhiều người vô cùng thán phục.

Tình yêu đến từ những dòng tin nhắn trên mạng

 

Người vợ xứ Thanh được nhiều người ngưỡng mộ ấy là chị Nguyễn Thị Lệ Quyên (1989), sinh ra và lớn lên ở đội 3 Hà Toại, Hà Trung, Thanh Hóa. Được sinh ra trong một gia đình không mấy khá giả, tại một ngôi làng có truyền thống phải học đại học, vì chỉ có học đại học mới mang lại cuộc sống tốt hơn cho những người nơi đây. Người phụ nữ mà tôi nói đến cũng không ngoại lệ.

Nhận thức được gia đình khó khăn nên chị Lệ Quyên đã cố gắng học tập và thi đỗ vào trường Mỏ (Hà Nội). Là một sinh viên trường Mỏ thuộc ngành kĩ thuật nên chị là một người khá hiền lành và chân chất. Đến năm ba đại học chị nhận được sự giúp đỡ từ cô giáo của mình, chị xin đi làm thêm cùng cô ở một trung tâm về đá quý. Và bắt đầu từ đây (năm 2008) chị được tiếp xúc và làm quen với các dòng đá quý.

Không chỉ được tiếp xúc với đá quý, chị bắt đầu công trình nghiên cứu khoa học cùng cô giáo của mình. Như sẵn có một niềm đam mê với đá quý, chị đã không ngừng cố gắng học tập và tìm hiểu về công việc mình đang làm. Nghiên cứu cùng cô giáo thôi là không đủ, có những công trình chị tự nghiên cứu và đi thực tế một mình. Tết năm 2008, chị đã có mặt tại mỏ đá quý Xuân Lẹ, Thường Xuân, Thanh Hóa. Đây là công trình nghiên cứu đầu tiên của chị. Tiếp nối công trình này năm 2009 – 2010 chị cũng đã có những chuyến đi ở khu vực phía Bắc như Tuyên Quang, Yên Bái, Hà Giang và những công trình nghiên cứu ấy đều mang về giải thưởng cho chị cùng với một số tiền đủ để sinh hoạt cho ngày tháng sinh viên ở tại thời điểm đó. Vừa nói chị vừa cười, nụ cười của sự tự hào về những tháng năm đại học của mình được đỡ đần bố mẹ một phần nào đó.

Sau khi tốt nghiệp đại học chị bắt đầu tham gia vào một câu lạc bộ tình nguyện Nhịp Cầu Xứ Thanh và trở thành người kết nối cho diễn đàn đó. Và cũng từ đây chị đã tìm được tình yêu chân chính của cuộc đời mình. Là một người kết nối cho diễn đàn tình nguyện, chị Quyên chuyên phụ trách đăng bài trên trang của câu lạc bộ, lâu dần chị để ý những bài viết của chị đều xuất hiện một cái tên quen thuộc Trần Tiên đã thích. Chị tò mò về anh và không biết một động lực nào đấy thúc đẩy và chị đã nhắn tin cho anh. Những dòng tin nhắn hỏi han qua lại đến buồn cười. Chị và anh bắt đầu nói chuyện từ đây.

Những cuộc nói chuyện qua lại chỉ bằng tin nhắn trên điện thoại nhưng cũng không làm cho cả hai anh chị thấy nhàm chán mà ngược lại cả hai đã trở nên thân thiết hơn và trở thành những người bạn có thể chia sẻ mọi thứ trong cuộc sống cho nhau. Thời điểm ấy, chị Quyên đã tự mình kinh doanh về đá quý, về dòng sản phẩm mà chị đã được học, và anh Tiên là người học chụp ảnh và chỉnh sửa ảnh. Mối quan hệ của anh chị càng thân thiết hơn khi vừa là bạn vừa là đồng nghiệp giúp đỡ nhau trong công việc. Tuy nhiên, không một mối quan hệ nào có thể kéo dài đến mãi mãi mà chưa được gặp nhau ngoài đời. Chị cũng đã hẹn gặp anh trong những lần câu lạc bộ tổ chức họp mặt, và anh đã từ chối. Sau những lần từ chối như vậy, anh Tiên biết mình không thể nào từ chối thêm được nữa và anh quyết định kể câu chuyện của anh cho chị nghe.

Anh đã lấy hết can đảm để “thú nhận” cho chị biết về bản thân mình, về hoàn cảnh của anh đang gặp phải. Vốn là đứa trẻ bình thường như bao đứa trẻ khác, năm 2003 vào dịp Tết Đoan Ngọ, lúc đấy anh mới chỉ là cậu học sinh lớp 8. Anh Tiên cùng người em trai của mình sang nhà bà ngoại chơi, trên đường đi có gặp phải một ổ gà và người anh Tiên dường như bị nâng bổng lên rồi lại hạ xuống như chẳng có chuyện gì xảy ra. Nhưng cú va vấp đó đã để lại nỗi ám ảnh lớn trong cuộc đời anh. Cột sống của anh bắt đầu mỏi và không thể ngồi được, từ lúc đó trở đi anh chỉ có nằm một chỗ và không thể đứng dậy được.Anh bị chẩn đoán viêm đa khớp.

Chữa chạy rất nhiều bệnh viện, nhưng càng chữa anh lại càng thấy đau, cơ thể anh không có chút phản ứng nào và điều ấy làm anh tuyệt vọng rất nhiều. Anh cứ nằm như vậy cho đến độ tuổi đẹp nhất, độ tuổi 20. Anh kể chị nghe những điều giấu kín của một người con trai, những điều ấy đối với anh mà nói là một sự tự ti về bản thân mình. Một cái “tôi” không dám bước ra ngoài xã hội. Nhưng rồi anh như tìm lại được chính mình khi có gia đình bạn bè và đặc biệt là chị ở bên.

Anh đã tìm được cho mình một lý do phải đứng lên, anh bắt đầu học chụp ảnh và chỉnh sửa ảnh. Cho đến cuối cùng ngày 2 – 9 - 2011 anh chị cũng đã gặp nhau. Điều đặc biệt ở đây khi gặp chị anh nói: “cho tớ dựa vai cậu đứng lên nhé”, lời nói đó khiến chị rung động thật sự và chị chỉ muốn làm thật nhiều hơn như thế nữa cho anh. Anh Tiên lớn hơn chị Quyên một tuổi (anh sinh năm 1988) và cũng quê ở Thanh Hóa (quảng Vọng, quảng Xương). Lần đầu gặp nhau, chị Quyên như vẫn không tin được con người mà chị cảm nhận như không có chỗ dành cho bệnh tật, ốm đau lại đang đứng trước mặt mình. Có lẽ, chị cảm phục ở anh bởi cái tính nghị lực, mạnh mẽ, không đầu hàng trước những cơn đau hành hạ.
 

Năm 2012, chị Quyên đã đưa anh Tiên ra Hà Nội với mong muốn sẽ tìm cho anh một công việc ổn định. Nhưng không có con đường nào là dành riêng cho mình, may mắn thay anh vẫn có chị ở bên chăm sóc, động viên và an ủi. Những ngày sống ngoài Hà Nội là những ngày vất vả đối với chị Quyên, bởi chị phải lo cho anh mọi thứ từ ăn uống đến sinh hoạt hàng ngày. Anh Tiên lúc này cũng đang giúp chị Quyên kinh doanh sản phẩm đá quý trên mạng. Thời điểm ấy anh chị cũng đã dần tạo nên được lòng tin và thương hiệu đối với khách hàng. Lúc rảnh rỗi chị lại cùng anh tập những bước đi. Những lúc đó chị Quyên sẽ là trụ cột để anh Tiên yên tâm dựa vào. Trong suốt chặng đường dài đó đôi chân chị chính là đôi chân anh. Chị không nhớ được những khó khăn đã cùng anh trải qua bởi vì chị cho là xứng đáng. Khi nhìn lại những tháng ngày đó không biết anh chị đến với nhau từ khi nào.


Sự ngăn cản nào cũng là vô ích


Trải qua những ngày tháng đồng hành cùng nhau, chị Quyên cũng đã từng kể câu chuyện của anh Tiên cho mẹ mình nghe. Kể về nghị lực kể về tình cảm anh Tiên dành cho mọi người. Nhưng tai nghe không bằng mắt thấy, và thấy rồi thì lại càng đau lòng nhiều hơn. Mẹ chị Quyên đã chứng kiến cảnh chị cõng anh Tiên trên lưng mình, một hình ảnh mà không người mẹ nào dám nhìn, dám cảm nhận. Đó cũng là lý do khó chấp nhận nhất khiến mẹ chị bắt chị phải chia tay với anh.

Tình cảm là thứ khó ràng buộc, nó cũng làm cho chị Quyên một phần nào đấy bị níu kéo giữa người thương và người thân. Chị vẫn vậy, vẫn giữ vững quyết định của mình cho tới cuối cùng. Chị cũng không rõ động lực nào lại khiến chị mạnh mẽ đến vậy hay đơn giản đối với chị mà nói đó là “không thể nào bỏ được” qua từng ấy thời gian đồng hành cùng nhau. Hai anh chị đã quyết định đi tới hôn nhân vào năm 2014, quyết định vẫn chỉ là phía chị. Gia đình chị và nhất là bố chị đã không cho làm đám cưới. Phản đối là vậy nhưng bố chị vẫn tổ chức tiệc hỏi cưới cho chị Quyên ở quê, đặc biệt không được có chú rể, mục đích chỉ là muốn thông báo cho mọi người biết hôm nay con tôi lấy chồng.

Thương con cũng chỉ có bố mẹ, nhưng bên cạnh ấy chị Quyên cũng là một người rất cương quyết nên đám cưới của anh chị được tổ chức tại nhà thờ quảng Vọng. Cũng vì thương con đứt ruột mà mẹ chị Quyên đã khóc và ngất ngay sau khi chị lên xe hoa. Còn bố chị thì không có mặt trong ngày cưới của chị. Những người ủng hộ chị cũng chỉ lưa thưa đếm trên đầu ngón tay. Một đám cưới không khí bao trùm chỉ toàn là nỗi buồn. Đối với chị Quyên cũng không bất ngờ lắm vì khi đã quyết định lấy anh Tiên là chị phải chấp nhận, và lấy cái chấp nhận đó làm mục tiêu phấn đấu cho chặng đường phía trước của anh chị.
Cuộc sống hiện tại

Tôi thấy trong chị ánh mắt nhìn về phía xa xăm khi nói về quá khứ, rồi tiếp đó là nụ cười hãnh diện khi chị đã chọn lựa cho cuộc sống của riêng mình. Sẽ chẳng ai làm chủ được cuộc đời mình nếu như mình không biết phấn đấu. Sự nỗ lực, hi sinh đó đã mang lại cho chị một cuộc sống đầy ắp tiếng cười của trẻ thơ và hạnh phúc trong sự ngưỡng mộ của tất cả mọi người. Không những thế, chị Quyên và anh Tiên đã làm nên được thương hiệu riêng tiếp nối quá khứ với hiện tại của trang sức Em và Tôi, để khi nhìn lại chặng đường đó anh chị đã từng cố gắng biết bao nhiêu mới có được như ngày hôm nay. Giờ đây niềm vui nối tiếp niềm hạnh phúc khi mà cửa hàng trang sức Em và Tôi do chính anh Tiên đặt tên đã, đang và sẽ phát triển trong tương lai. Cuộc sống muôn màu muôn vẻ là vậy, nhưng đâu đó tôi vẫn thấy được những câu chuyện cổ tích về tình yêu rất đẹp và ý nghĩa của chị Quyên dành cho anh Tiên. Cảm ơn chị đã viết lên một bài ca đẹp về tình yêu trong đó chứa đựng tình yêu người, yêu đời, yêu cuộc sống.

Tô Thị Loan (Theo ĐSHN)