Phong cách

Top 100 người phụ nữ quyền lực nhất thế giới 2018 (Phần 1)

03/04/2019 14:17:52

Danh sách 100 người phụ nữ quyền lực nhất thế giới được Forbes công bố khiến cả thế giới phải chú ý theo dõi.

Mỗi khi tạp chí uy tín nhất thế giới Forbes công bố bất cứ danh sách nào đều khiến cả Thế giới phải chú ý theo dõi. Trong đó một trong những hạng mục quan trọng nhất được gọi tên là 100 Most Powerful Women in the World (Danh sách 100 người phụ nữ quyền lực nhất thế giới). Đây được coi như một cách ghi nhận sự đóng góp to lớn của phụ nữ và tiến tới công cuộc bình đẳng giới thực sự.

Được công bố lần đầu tiên vào năm 2004, tính đến 2018, bản danh sách này đã có lịch sử 15 năm. Forbes xếp hạng dựa trên hai yếu tố chính là tầm ảnh hưởng trên truyền thông và tầm cỡ của tổ chức hay đất nước mà những người phụ nữ này lãnh đạo. Đặc biệt, thủ tướng Angela Merkel có thể nói là trường hợp đặc biệt nhất khi bà giữ vị trí đứng đầu trong suốt 12 năm và có mặt 13 lần kể từ năm 2006 đến 2018.
Mặc dù Mỹ và một số nước phương Tây vẫn là các quốc gia chiếm ưu thế trong hạng mục này, tuy nhiên, xu hướng hiện nay đang cho thấy ngày càng nhiều gương mặt đến từ các quốc gia thuộc Châu Á – Thái Bình Dương xuất hiện trong danh sách này, thậm chí với vị trí cao. Điều này phản ánh được phần nào ảnh hưởng của “toàn cầu hóa”.

Vào ngày 4/12/2018, Forbes công bố bản danh sách thường niên với 20 gương mặt mới. Vị trí đứng đầu vẫn là nữ thủ tướng quyền lực Angela Merkel. Trong TOP 10 năm nay chỉ có duy nhất Marillyn Hewson là cái tên mới, còn lại đều là những gương mặt quen thuộc trong TOP 10 2017.

Danh sách là từ 40 đến 60 tuổi và Taylor Swift trở thành người phụ nữ quyền lực nhất thế giới duy nhất dưới 30 tuổi trong danh sách. Về cơ cấu ngành, những người phụ nữ hoạt động trong lĩnh vực Chính trị có tiếng nói và sức ảnh hưởng lớn tới xã hội, tiếp sau đó là các lĩnh vực Truyền thông và Giải Trí; Đầu tư Tài chính và Công nghệ.

Việt Nam có duy nhất một đại diện là bà Nguyễn Thị Phương Thảo đứng ở vị trí thứ 44, tăng 11 bậc so với bảng xếp hạng năm ngoái. Mỹ vẫn giữ vững vị thế là đất nước góp mặt nhiều đại diện nhất, chiếm tới 47% trên tổng danh sách. Có khoảng 23 gương mặt đến từ các nước Châu Á – Thái Bình Dương, còn lại đến từ các nước Châu Âu. Cùng điểm lại những nhân vật phụ nữ quyền lực này trong bảng xếp hạng danh giá này:

Angela Merkel

Angela Dorothea Merkel (IPA: /ˈaŋɡela doroˈteːa ˈmɛɐkəl/; sinh tại Hamburg, Đức vào ngày 17 tháng 7 năm 1954) là Thủ tướng đương nhiệm của nước Cộng hòa Liên bang Đức.

Merkel đại diện cho bang Mecklenburg-Vorpommern khi trúng cử vào Quốc hội Đức, là chủ tịch đảng CDU từ năm 2000, chủ tịch nhóm đảng CDU-CSU tại Quốc hội từ năm 2002 đến năm 2005. Bà là người phụ nữ đầu tiên đảm nhận chức vụ Thủ tướng Đức, cũng là công dân đầu tiên của Cộng hoà Dân chủ Đức (Đông Đức) vươn đến vị trí lãnh đạo cao nhất nước Đức thống nhất, và là phụ nữ đầu tiên lãnh đạo nước Đức kể từ khi xứ sở này trở thành một quốc gia hiện đại năm 1871. Tính đến năm 2006, bà cũng là thủ tướng trẻ tuổi nhất kể từ sau Chiến tranh Thế giới thứ hai.

Năm 2015, bà được tạp chí Time bầu chọn là nhân vật của năm do vai trò lãnh đạo của bà trong cuộc khủng hoảng nợ công, khủng hoảng người nhập cư châu Âu cũng như cuộc khủng hoảng tại Ukraine.
 

Năm 2017, bà Angela Merkel tiếp tục đắc cử Thủ tướng Đức lần thứ 4 sau kỳ bầu cử Liên bang Đức, 2017.

Angela Dorothea Kasner (tên khai sinh của bà Merkel) sinh tại Hamburg, Đức, là con gái của ông Horst Kasner, một mục sư Giáo hội Luther và vợ ông là bà Herlind (nhũ danh Jentzsch), là giáo viên. Năm 1954, Horst Kasner đến quản nhiệm một nhà thờ ở Quitzow, gần Perleberg, và gia đình dời đến ở Templin. Angela Dorothea Kasner lớn lên ở vùng quê cách thủ đô Berlin 80 km về phía Bắc, thuộc lãnh thổ của Cộng hoà Dân chủ Đức.

Giống hầu hết học sinh khác, Angela Dorothea Kasner là đoàn viên Đoàn Thanh niên Tự do Đức. Về sau bà trở thành uỷ viên quận đoàn và bí thư chuyên trách dân vận và tuyên truyền tại Viện Hàn lâm Khoa học (viện nghiên cứu khoa học quan trọng nhất của Cộng hoà Dân chủ Đức, thành lập năm 1946, tiếp nối truyền thống 250 năm của Viện Hàn lâm Khoa học Phổ).

Bà Angela Dorothea Kasner trong một cuộc nói chuyện trên truyền hình ngày 19 tháng 5 năm 2009 kể rằng mật vụ Stasi của chính quyền Cộng sản Đông Đức từng muốn tuyển mộ bà khi bà xin việc trong Đại học Bách khoa Ilmenau nhưng bị ông Merkel từ chối hồi thập niên 70. Sau đó bà không được nhận vào làm việc ở trường đại học.

Angela Dorothea Kasner theo học vật lý tại Đại học Leipzig từ năm 1973 đến năm 1978.

Năm 1977, Angela Dorothea Kasner kết hôn với Ulrich Merkel một nhà vật lý và lấy họ Merkel của ông này làm họ của mình. Tên mới của bà là Angela Dorothea Merkel. Hai người li dị năm 1982. Từ năm 1998, bà kết hôn với một giáo sư hoá học ở Berlin tên Joachim Sauer. Bà không có con.
Bà Merkel làm việc và nghiên cứu tại Viện Hóa Lý Trung ương thuộc Viện Hàn lâm Khoa học từ năm 1978 đến năm 1990. Sau khi tốt nghiệp với học vị tiến sĩ vật lý, Merkel làm việc trong lĩnh vực hoá lượng tử (quantum chemistry).

Thủ tướng Merkel từng muốn vượt biên sang các nước phương Tây và đã có cơ hội khi thăm người thân ở Hamburg (Tây Đức) năm 1986 nhưng cuối cùng vì cha mẹ ở Đông Đức và các mối ràng buộc gia đình, bạn bè, bà đã quyết định trở về. Merkel từng kể rằng bà đã mở một lon bia uống mừng khi bức tường Berlin sụp đổ năm 1989.

Năm 1989, sau khi Bức tường Berlin sụp đổ, Merkel tham gia phong trào dân chủ, gia nhập đảng Demokratischer Aufbruch mới thành lập. Sau cuộc bầu cử dân chủ đầu tiên ở Đông Đức, bà trở thành đại diện phát ngôn của chính quyền lâm thời tiền thống nhất dưới quyền lãnh đạo của Lothar de Maizeiere. Trong cuộc tổng tuyển cử tổ chức vào tháng 12 năm 1990, sau khi đất nước thống nhất, Merkel đắc cử vào Bundestag (Quốc hội), từ một hạt bầu cử bao gồm hai quận Nordvorpommern và Rugen cùng thành phố Stralsund. Đảng của bà sáp nhập với đảng CDU của Tây Đức và Merkel trở thành Bộ trưởng Bộ Phụ nữ và Thanh niên trong nội các của thủ tướng Helmut Kohl. Năm 1994, Merkel được bổ nhiệm vào chức vụ Bộ trưởng Bộ Môi trường và An toàn Lò Phản ứng Hạt nhân, vị trí này giúp bà trở nên một nhân vật được nhiều người biết đến và cung cấp một diễn đàn giúp bà xây dựng sự nghiệp chính trị. Là một trong những chính khách được Kohl ưu ái và là Bộ trưởng nội các trẻ tuổi nhất, Kohl thường gọi Merkel là "das Madchen" ("cô gái").

Với khả năng nói tiếng Anh gần như hoàn hảo, khi nhận xét về xuất thân của mình là một "Ossi" (biệt danh chỉ các công dân Đông Đức), bà nói: "Bất cứ ai thực sự có một điều gì đó để bộc lộ thì không cần đến trang điểm". Không chỉ thông thạo Anh ngữ, Angela còn nói lưu loát tiếng Nga.
Là một nữ chính khách đến từ một đảng trung hữu, và là một nhà khoa học, Merkel thường được các nhà báo Đức cũng như Anh so sánh với cựu Thủ tướng Anh Margaret Thatcher. Nhiều người thích gọi bà với biệt danh "Iron Lady" hay "Iron Girl"; song ngoại trừ biệt danh, các nhà bình luận chính trị nhận thấy ít có sự tương đồng giữa các nghị trình chính sự của hai nữ chính khách này.
 

Theresa May

Theresa Mary May ( /təˈriːzə/;[3] nhũ danh Brasier /ˈbreɪʒəɹ/; sinh ngày 1 tháng 10 năm 1956) là một nữ chính trị gia người Anh đảm nhiệm cương vị Thủ tướng Vương quốc Anh và Lãnh tụ của Đảng Bảo thủ từ năm 2016. Bà đảm nhiệm vai trò Bộ trưởng Bộ Nội vụ từ năm 2010 tới 2016. May lần đầu được bầu làm Nghị sĩ Quốc hội (MP) của đơn vị bầu cử Maidenhead vào năm 1997. Về mặt lý thuyết, bà tự nhận mình là một người bảo thủ dân tộc (one-nation conservative).

May lớn lên ở Oxfordshire và theo học trường St Hugh's College, Oxford. Từ năm 1977 đến năm 1983, bà làm việc cho Ngân hàng Anh, và từ năm 1985 đến năm 1997 làm việc tại Hiệp hội dịch vụ thanh toán Vương quốc Anh, cũng là một ủy viên hội đồng cho Durnsford ở Merton. Sau những nỗ lực không thành công để ứng cử vào Hạ viện vào các năm 1992 và 1994, bà được bầu làm Nghị sĩ Quốc hội, đại diện cho khu vực Maidenhead trong cuộc tổng tuyển cử năm 1997. Từ năm 1999 đến năm 2010, May đảm nhiệm một số chức vụ trong Nội các đối lập của William Hague, Iain Duncan Smith, Michael Howard, và David Cameron, bao gồm Bộ trưởng Bộ Giao thông và Bộ trưởng Bộ Việc làm và Lương hưu. Bà cũng là Chủ tịch Đảng Bảo thủ từ 2002 đến 2003.

Sau sự thành lập một chính phủ liên hiệp sau cuộc tổng tuyển cử năm 2010, May được bổ nhiệm làm Bộ trưởng Bộ Nội vụ và Bộ trưởng về Phụ nữ và Bình đẳng, bà từ nhiệm vai trò thứ hai vào năm 2012. Tái đắc cử sau chiến thắng của Đảng Bảo thủ trong cuộc tổng tuyển cử năm 2015, bà tiếp tục trở thành Bộ trưởng Bộ Nội vụ tại nhiệm lâu nhất trong hơn 60 năm. Trong nhiệm kỳ của mình, bà đã theo đuổi sự cải cách cho Liên đoàn Cảnh sát, một đường lối nghiêm khắc hơn về chính sách ma túy bao gồm giám sát việc giới thiệu các Uỷ viên Cảnh sát và Tội phạm được bầu, trục xuất Abu Qatada, thành lập Cơ quan Tội phạm Quốc gia và bổ sung các giới hạn nhập cư.

Sau sự việc từ chức của Cameron, May đã chiến thắng một cuộc bầu cử lãnh đạo vào tháng 7 năm 2016, trở thành nữ Thủ tướng thứ hai của Anh sau Margaret Thatcher. Với vai trò Thủ tướng, May đã bắt đầu quá trình rút Vương quốc Anh khỏi Liên minh châu Âu, kích hoạt Điều 50 vào tháng 3 năm 2017. Vào tháng 4 năm 2017, May đã kêu gọi một cuộc tổng tuyển cử bất thường vào tháng 6, với mục đích tăng cường quyền lực của bà trong các cuộc đàm phán Brexit. Điều này dẫn đến một quốc hội treo, trong đó số ghế của Đảng Bảo thủ giảm từ 330 xuống 317, mặc dù đảng giành được số phiếu bầu cao nhất kể từ năm 1983, khiến bà phải làm trung gian cho một thoả thuận tín nhiệm và ngân sách với Đảng Liên hiệp Dân chủ (DUP) để hỗ trợ một chính phủ thiểu số.

May theo phái One Nation Conservative (mỗi người trong xã hội có bổn phận đối với những người khác) trong đảng của bà.

Mô tả bà là một người bảo thủ tự do, báo Financial Times đánh giá bà là một "chính trị gia không ý thức hệ hoàn tất công việc mình không kiêng nể ai”.

Rebecca Glover của Đơn vị nghiên cứu chính sách đổi mới của tờ The Independent so sánh May với Boris Johnson, tuyên bố rằng bà đã "kiên quyết bảo thủ hơn, chống nhập cư hơn, và có tư tưởng cô lập nhiều hơn" so với ông.

May ủng hộ Anh ở lại EU trong chiến dịch trưng cầu dân ý năm 2016, nhưng đã không vận động rộng rãi trong cuộc trưng cầu và chỉ trích các khía cạnh của EU trong một bài phát biểu. Các nhà báo chính trị suy đoán May đã tìm cách giảm thiểu sự tham gia của mình trong các cuộc tranh luận để củng cố vị trí của mình như là một ứng cử viên tương lai để trở thành nhà lãnh đạo đảng Bảo thủ.

Trong lúc vận động để trở thành thủ tướng, May nói: "Chúng ta cần một nền kinh tế mà thích ứng với tất cả mọi người", hứa sẽ đối phó với việc trả lương quá cao cho các nhà điều hành doanh nghiệp bằng cách làm phiếu của cổ đông ràng buộc chứ không phải là do quyết định của tư vấn và đưa công nhân vào hội đồng quản trị công ty.

Điểm chung giữa May và Merkel là cả hai cùng là con của mục sư, có chồng nhưng không con. Khác với Merkel, May đồng ý với hôn nhân đồng tính nhưng lại bảo thủ trong vấn đề di dân.
Sau khi May trở thành chủ tịch đảng Bảo thủ vì ứng cử viên thứ 2 còn lại rút lui vào ngày 11 tháng 7 năm 2016, David Cameron tuyên bố từ chức 2 ngày sau đó. Được Nữ hoàng bổ nhiệm, May trở thành nữ Thủ tướng thứ 2 sau Margaret Thatcher, và là người đầu tiên trong thế kỷ 21.

Christine Lagarde

Christine Madeleine Odette Lagarde (nhũ danh Lallouette; sinh ngày 1 tháng 1 năm 1956) là Bộ trưởng Bộ Kinh tế, Công nghiệp và Việc làm đương nhiệm của Pháp và là nữ Bộ trưởng Tài chính đầu tiên trong các nước G8. Bà còn là cựu Bộ trưởng Bộ Thương mại thời Thủ tướng Dominique de Villepin và cựu Bộ trưởng Bộ Nông nghiệp thời thủ tướng François Fillon.

Khi là Bộ trưởng Bộ Tài chính Pháp, Christine Lagarde đã nỗ lực theo đuổi không mệt mỏi những cải cách kinh tế thông minh và táo bạo. Trước khi bước chân vào chính trường, Lagarde đã là tổng giám đốc điều hành Baker & McKenzie, một trong những công ty luật lớn nhất thế giới lúc đó, từ năm 2004.

Tháng 11 năm 2008, Lagarde tỏ ra quyết tâm biến Paris thành một trung tâm quan trọng thu hút đầu tư tài chính của các quốc gia Hồi giáo. Ngày 16/11/2009, The Financial Times xếp hạng bà là Bộ trưởng Bộ Tài chính tốt nhất của Eurozone. Ngày 28/6/2011, bà được chỉ định làm tổng giám đốc điều hành Quỹ Tiền tệ Quốc tế nhiệm kỳ 5 năm, bắt đầu ngày 5 tháng 7 năm 2011, thay thế cho Dominique Strauss-Kahn sau vụ ông này bị cáo buộc cưỡng bức tình dục cô hầu phòng khách sạn ở Thành phố New York.

Mary Barra

Mary Teresa Barra (sinh ngày 24 tháng 12 năm 1961), là Chủ tịch đồng thời là Giám đốc điều hành (CEO) của tập đoàn sản xuất xe hơi General Motors (General Motors Company).


Bà đã giữ vị trí CEO từ ngày 15 tháng 1 năm 2014, và bà cũng là nữ CEO đầu tiên của một hãng ô tô lớn trên toàn cầu. Vào ngày 10 tháng 12 năm 2013, GM đã đề cử Barra là người kế nhiệm thay cho Dan Akerson với tư cách là Giám đốc điều hành. Trước đó, Barra là Phó Chủ tịch điều hành Phát triển sản phẩm toàn cầu, mua sắm và chuỗi cung ứng tại General Motors.

Abigail Johnson

Abigail Pierrepont Johnson (sinh ngày 19 tháng 12 năm 1961) là một nữ doanh nhân Mỹ. Kể từ năm 2014, Johnson là chủ tịch và giám đốc điều hành của tập đoàn Mỹ Fidelity Investments (FMR) và đồng chủ tịch công ty chi nhánh quốc tế của Fidelity (FIL). Fidelity được thành lập bởi ông của bà là Edward C. Johnson II. Bố của bà Edward C. "Ned" Johonson III là chủ tịch danh dự của FMR. Vào tháng 3 năm 2013, gia đình Johnson nắm giữ 49% cổ phần công ty, trong đó riêng Johnson nắm giữ 24.5%.

Tháng 11 năm 2016, Johnson được bổ nhiệm làm chủ tịch Hội đồng danh dự và vẫn giữ chức CEO và chủ tịch tập đoàn, đưa bà lên nắm quyền kiểm soát toàn bộ Fidelity với 45,000 nhân viên trên toàn thế giới. Tài sản của Johnson là khoảng 16,5 tỷ đô la, khiến bà trở thành một trong những người phụ nữ giàu nhất thế giới.

Johnson tốt nghiêp trường Hobart and William Smith với bằng cử nhân về lịch sử nghệ thuật vào năm 1984. Sau thời gian ngắn làm việc ở vị trí tư vấn tài chính tại Booz Allen Hamilton từ năm 1985 - 1986, Johnson hoàn thành bằng MBA tại trường thương mại Harvard và gia nhập tập đoàn Fidelity - tập đoàn ông nội bà Edward Johnson II thành lập năm 1946, ở vị trí chuyên gia phân tích tài chính và quản lý danh mục đầu tư năm 1988. Bà được đề cử lên vai trò điều hành trong ban quản lý Fidelity và FMR vào năm 1997 và kể từ đó bà nắm giữ nhiều vị trí trong Ban quản trị lâu năm bên trong FMR, tham gia quản lý mảng dịch vụ tài chính hưu trí Fidelity và quản lý điều hành trong tập đoàn Fidelity Investments.

Bà được bổ nhiệm làm chủ tịch tập đoàn vào tháng 8 năm 2012.

Vào tháng 10 năm 2014, Johnson được bổ nhiệm chức vụ phụ trách điều hành của Fidelity Investments.

Johnson là thành viên của Ủy ban Quy chế thị trường vốn. Bà là thành viên Ban quản trị của Hiệp hội Thị trường Tài chính và Công nghiệp chứng khoán (SIFMA). Bà là người phụ nữ đầu tiên và duy nhất làm việc trong Ban của Diễn đàn Dịch vụ Tài chính.

Năm 2016, "Forbes" đánh giá bà là người phụ nữ quyền lực thứ 16 trên thế giới. Năm 2015, bà xếp hạng thứ 19. Năm 2014, bà xếp hạng thứ 34 và bà xếp hạng thứ 7 năm 2017


  

Từ khóa: phụ nữ